Nữ giáo viên 20 năm dạy hợp đồng với mức lương 2 triệu đồng/tháng mắc bệnh UT ước được gần con thêm thời gian nữa

0
376

Mắc bệnh nặng, cô Tâm vẫn không thôi lo lắng cho đàn con của mình.

Cô Trần Thị Thanh Tâm, 44 tuổi – giáo viên trường tiểu học Quỳnh Hoa (huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An) đã có hơn 20 năm gắn bó với bảng đen với mức lương ít ỏi của một giáo viên hợp đồng. Dù vậy, cô Tâm vẫn tận tụy và hết lòng với nghề.

Thế nhưng, mới đây, cô Tâm bất ngờ phát hiện bản thân mắc bệnh UT khiến gia đình rơi vào cảnh vô cùng khó khăn.

Hơn 2 tháng phát hiện mắc căn bệnh UT xương cũng là chừng ấy thời gian cuộc sống của cô Tâm gắn liền với bệnh viện. Những cơn đau liên tiếp và những đợt truyền hóa chất dài ngày khiến nữ giáo viên kiệt sức, héo hon.

Trở về sau đợt điều trị, dù không còn khả năng đi lại nhưng cô vẫn ước sớm khỏi bệnh để tiếp tục dạy học. Đã rất lâu rồi, vì bệnh tật mà cô không thể đến trường. Cô nhớ lớp, nhớ từng tiết học cùng đám học sinh.

Cô Tâm trải lòng 20 năm trước, sau khi tốt nghiệp ra trường, cô xin công tác tại một trường tiểu học, dạy môn Anh văn: “2 năm rồi… 5 năm, 10 năm, tôi vẫn là một giáo viên hợp đồng chỉ với mức lương từ 700 nghìn đồng rồi 1 triệu đồng/tháng.

Nhà cách xa trường, lương nhận hàng tháng chỉ đủ trang trải tiền xăng xe đi lại nên người thân, bạn bè khuyên tôi nghỉ việc để tìm công việc khác, phù hợp hơn. Thế nhưng, vì duyên nợ với nghề giáo, tôi vẫn kiên trì, gắn bó đến bây giờ”.

Suốt 20 năm qua, nữ giáo viên vẫn âm thầm ngày hai buổi đến trường dạy học. Mức lương hiện tại cô nhận được là 2 triệu đồng/tháng.

Dù cuộc sống gặp rất nhiều khó khăn nhưng cô vẫn hy vọng một ngày nào đó được vào biên chế chính thức cho cuộc sống đỡ vất vả hơn.

Một năm trước, cô nhận thấy cơ thể đau nhức thường xuyên, dù đã kiên trì chữa trị rất nhiều nơi nhưng không hiệu quả.

3 tháng trước, khi bệnh ngày càng nặng đến nỗi không thể đi lại bình thường được, cô xin nghỉ dạy, vay mượn tiền bạc để ra Hà Nội thăm khám thì nhận được kết luận mắc bệnh UT xương.

20 năm gắn bó với nghề bằng đồng lương ít ỏi, kinh tế gia đình cô Tâm phụ thuộc hoàn toàn vào nghề sửa chữa điện tử của người chồng.

Không đất, không nhà, hàng chục năm qua, họ được mẹ ruột cô Tâm cho mượn một kiot nhỏ, rộng 60m2 để anh Nguyễn Văn Tuyên (chồng cô Tâm) hành nghề sửa chữa điện tử và cũng là nơi ở, sinh hoạt của 5 thành viên trong gia đình suốt hàng chục năm qua.

Anh Tuyên tâm sự: “Lương dạy học của vợ mấy năm nay mới được 2 triệu đồng/tháng. Dù vất vả nhưng thấy cô ấy vẫn kiên trì bám nghề nên tôi chấp nhận. Đồng tiền công từ nghề sửa chữa điện tử của tôi chỉ đủ chi tiêu sinh hoạt hàng ngày, nuôi 3 đứa con ăn học chứ không hề dư dả.

Suốt một năm qua, để có số tiền hàng trăm triệu đồng đưa vợ nằm viện chữa trị, tôi phải trông chờ vào nội ngoại, đồng nghiệp, bạn bè. Giờ gia đình tôi cũng hết khả năng vay mượn rồi”.

Mắc bệnh nặng, cô Tâm vẫn không thôi lo lắng cho đàn con của mình. 3 người con của cô, đứa lớn ra trường vẫn chưa có việc làm ổn định, đứa nhỏ nhất mới lên 5 tuổi.

Cô nghẹn ngào: “Đau đớn mấy tôi cũng gắng chịu đựng, chỉ mong ông trời thương xót, cho tôi sống bên con thêm một thời gian nữa. Chúng còn quá nhỏ dại, tôi nhắm mắt sao đành”.

Mẹ UT nằm viện không ai chăm, con sống côi cút trong căn chòi tạm bợ 

Hiện tại, bệnh tình cô Tâm đang rất nặng, cần lắm sự chung tay chia sẻ, giúp đỡ của mọi người để cô có cơ hội chữa trị, sống tiếp để lo cho đàn con còn nhỏ dại.

..,..

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here